Saturday, July 12, 2014
- Câu Hỏi 141: (chánh) Niệm là gì? Khi niệm có mặt, tỉnh giác chắc chắn có mặt phải không?
Trả Lời Câu Hỏi 141: Có bốn loại niệm (sati)
1.niệm thân (kāyānupassanā satipaṭṭhāna),
2.niệm thọ (vedanānupassanā satipaṭṭhāna),
3.niệm tâm (cittānupassanā satipaṭṭhāna),
4.niệm pháp (dhammānupassanā satipaṭṭhāna).
Do đó, niệm có nghĩa là giữ cho tâm trên thân, thọ, tâm và
pháp không quên lãng. Niệm có đặc tính là chìm vào đối tượng giống như một hòn
đá ném xuống hồ. Nó không chỉ nổi trên bề mặt như trái bầu nổi trên nước. Vì thế
niệm làm cho nó và các tâm hành đồng sanh chìm vào đề mục hay đối tượng thiền.
Khi hành giả đang hành niệm hơi thở, niệm của hành giả phải chìm vào trong hơi
thở. Niệm có nhiệm vụ là không quên đối tượng thiền. Nó luôn luôn giữ cho tâm ở
trên đối tượng không có bất cứ sự gián đoạn nào. Sự thể hiện của niệm là canh
chừng tâm hay canh chừng đối tượng thiền nhờ thế không một phiền não nào có thể
lẻn vào. Một trạng thái tâm kết hợp với niệm sẽ không nhượng bộ cho bất cứ phiền
não nào. Một sự thể hiện khác nữa của niệm là giữ cho sự chú ý trực diện với đối
tượng. Nhân gần của niệm là tưởng mạnh và vững chắc trên đối tượng thiền hay
trên tứ niệm xứ.
Có bốn loại tỉnh
giác:
1.Tỉnh giác về mục đích (satthaka sampajañña);
2.Tỉnh giác về sự thích hợp (sappāya sampajañña);
3.Tỉnh giác về hành xứ (gocara sampajañña); hành xứ ở đây muốn
nói đến bất kỳ đối tượng nào trong bốn mươi đối tượng thiền,
4.Tỉnh giác về vô-si (asammoha sampajañña); có nghĩa là tỉnh giác về danh-sắc chân đế và
các nhân của chúng. Vì thế tỉnh giác về vô si bao gồm tất cả thiền minh sát
(vipassana)
Ở đây chánh niệm thường đi kèm với tỉnh giác (sampajañña). Tỉnh
giác cũng còn được gọi là trí tuệ hay minh sát trí. Khi chánh niệm và trí tuệ của
người hành thiền vừa mạnh vừa có năng lực, vị ấy sẽ dễ dàng thành công trong
thiền chỉ (samatha) và thiền minh sát (vipassana).
Khi niệm mạnh, định cũng mạnh. Khi cả hai — niệm và định, đều
mạnh, tỉnh giác cũng sẽ mạnh. Ngược lại, khi niệm yếu, định cũng yếu. Vào lúc
đó trí tuệ tỉnh giác không thể sanh lên được. Đó là lý do vì sao Đức Phật dạy
trong Kinh Định (Samādhi Sutta) của Tương Ưng Sự Thực (Sacca Saṁyutta) như thế
này: ‘Này các Tỳ-kheo, các ông nên tu tập định. Một vị Tỳ-kheo với tâm định sẽ
thấy các Pháp (Dhamma) đúng như chúng thực sự là.’ Từ đây ta biết rằng định là
nhân gần của trí tuệ tỉnh giác. Tuy nhiên, không có niệm thì định không thể nảy
sanh. Chính vì thế mà trí tuệ tỉnh giác thường thường vắng mặt khi niệm và định
yếu vậy. Niệm (Sati)- nhờ có yếu tố này, người ta nhớ lại được đối tượng, hay
ghi nhớ được đối tượng, hay chỉ đơn giản là ghi nhận được đối tượng– đây chính
là Chánh Niệm (mindfulness). Từ việc vượt thắng được trí nhớ sai lệch, đây là một
khả năng nghĩa là nó cũng chiếm thế ưu việt. Nhờ trạng thái ‘hiện diện nội tại,
nó thực hiện được việc cai quản (các pháp liên đới), do đó, đây là một khả năng
kiềm chế, và vì thế, có từ ghép ‘niệm quyền.’ Trạng thái của nó ‘không trôi dạt
mất’ và chiếm đoạt được. Giống như người chủ kho bạc trẻ hoàng gia, chịu trách
nhiệm về mười kho tàng trong hoàng cung, Tối sớm đều cho nhà vua biết và ghi nhớ
toàn bộ tài sản hoàng gia, cũng vậy, Chánh niệm ghi nhận lại, ghi nhớ hành vi
thiện pháp v.v.... Do vậy vị Trưởng Lão đã nói: ‘Thưa bệ hạ, giống như người cố
vấn tin cẩn của nhà vua sớm tối nhắc nhở nhà vua hoàn vũ phải ghi nhớ: thưa bệ
hạ, ngài có quá nhiều voi, ngựa, quá nhiều chiến xa, quá nhiều đạo binh, quá
nhiều vàng bạc, châu báu, quá nhiều tài sản; xin ngài hãy cứ ghi nhận lấy –
ngay cả như vậy, thưa bệ hạ, Chánh Niệm không cho phép xảy ra tính lơ đễnh hờ hững
đối với Thiện pháp, chẳng hạn như Tứ niệm xứ, Tứ chánh cần, Tứ như ý túc, ngũ
căn, ngũ lực, Thất giác chi, Bát Chánh Ðạo, chỉ quán, giải thoát, pháp siêu thế:
- do đó, thưa bệ hạ, trạng thái của chánh niệm là không lơ đễnh. Và khi con người
quý giá, cố vấn thân tín của nhà vua hoàn vũ, nhận biết được điều gì bất lợi và
điều gì có lợi, đã loại bỏ điều bất lợi và củng cố điều có lợi, cũng vậy, khi
phát hiện rõ ràng được các qui trình của các pháp bất lợi và có lợi: - ‘đây là
các pháp bất lợi, hạnh kiểm xấu thuộc về thân’ v.v.... Chánh Niệm đã loại bỏ
pháp bất lợi và đạt được pháp có lợi: -‘đây là các pháp có lợi, cách cư xử thuộc
về thân’ v.v.... Do đó, Trưởng Lão đã nói: ‘Thưa bệ hạ, khi con người quý giá,
cố vấn thân tín nhận ra được điều gì bất lợi và điều gì có lợi với nhà vua: -
“những điều này có lợi cho đức vua, còn những điều kia lại bất lợi; đức vua có
thể sử dụng những điều này, không thể sử dụng những thứ kia” – và rồi người đó
loại bỏ điều bất lợi và chiếm đạt những điều có lợi. Cũng vậy, thưa bệ hạ, khi
xuất hiện, Chánh Niệm đã tìm thấy rõ ràng các qui trình thuộc các pháp có lợi
và thất lợi: - “những điều này có lợi, những điều kia bất lợi; có thể sử dụng
được những thứ này, còn những thứ kia thì không” – và rồi chánh niệm đã loại bỏ
điều bất lợi và chiếm đạt điều có lợi. Cũng vậy, thưa bệ hạ, trạng thái của
Chánh niệm là chiếm đoạt được’.
Sau đây là một phương pháp khác: Chánh niệm có trạng thái là
‘không lơ lửng’, nó có phận sự là không hay quên, thành tựu bằng cách canh giữ,
hay trong hiện trạng đương đầu với đối tượng, và có nguyên nhân gần là niệm tưởng
vững vàng, hay thân niệm xứ v.v.... Nên coi chánh niệm là cánh cửa-cột trụ, do
bởi chánh niệm được thiết lập vững vàng bên trong đối tượng, và với tư cách là
người canh cửa, do bởi chánh niệm canh giữ các căn.
Friday, June 20, 2014
CATUDHĀTUVAVATTHĀNA: đề mục phân biệt cái tướng của tứ đại.
Tứ đại là: đất (pathavī), nước (āpo), lửa (tejo), gió (vāyo). Tứ đại
đó, nếu thuyết cho rộng ra, thì có 42 thể là: đất có 20 thể, nước có 12 thể, có
giải trong đề mục niệm theo thân thể, 4 thể trong yếu tố lửa, khiến cho: 1.- cả
châu thân nóng đều (santappati) - thân thể già yếu (jariyati) - thân thể ấm áp
(pariṇayhati)
4.- thực phẩm tiêu hóa phải lẽ (sammāparināmaṃgacchati). Sáu
thể trong yếu tố gió 1.- gió quạt lên phía trên (uddhangama vātā) - gió quạt xuống
phía dưới (adhogama vātā) - gió quạt vận ở phía ngoài dạ dày (kacchitayā vātā)
4.- gió quạt trong dạ dày (katthasaya vātā) Gió quạt đều trong châu thân
(angamamgangusarino vātā) 6.- hơi gió thở ra, hít vô (assasapassasa). Cái tướng
của tứ đại đó như vầy: yếu tố đất có tướng cứng thô thiển; yếu tố nước có tướng
ướt, thấm để kết hợp thân thể; yếu tố lửa có tướng nóng để nấu thân thể; yếu tố
gió có tướng phất phơ để quạt thân thể. Hành giả muốn niệm pháp này, nên tìm ngụ
trong nơi vắng vẻ, rồi quán tưởng ghi nhớ trong tâm theo phương pháp sẽ giải
sau. Phép niệm này có 2 cách, tùy theo trí tuệ nhiều hay ít của hành giả. Nếu
hành giả có nhiều trí tuệ, thì nên tìm xét cả thân thể của mình, ghi nhớ thường
thường cho thấy là tứ đại chẳng phải là người, thú, tóm tắt như vầy: trong thân
thể này, cái gì có tướng cứng thô thiển thì khép vào yếu tố đất; có tướng lỏng ẩm
thấp để kết hợp thân thể cho liền với nhau khép vào yếu tố nước; có tướng nấu
thân thể, có chất nóng, khép vào yếu tố lửa; có tướng quạt thân thể, khép vào yếu
tố gió. Hành giả chỉ có tinh tấn ghi nhớ bấy nhiêu thì cận định ắt phát sanh;
song không nhập định được, vì phép niệm này chỉ có thắng lực đến đó thôi. Nếu
hành giả ít trí tuệ, cần học tứ đại cho rộng nơi vị thiền sư, theo 42 thể như
đã giải phía trước rồi, quán tưởng theo 13 thể như vầy: 1.- vacanatthato: phải
ghi nhớ trong tâm do cách giải thích của "tiếng" rằng: "tứ đại
có nghĩa khác với nhau là có trạng thái dày rộng gọi là đất (pathavī); có trạng
thái ẩm thấp gọi là nước (āpo); có trạng thái nóng gọi là lửa (tejo); có trạng
thái quạt hơi gọi là gió (vāyo). Trạng thái duy trì cái tướng của mình, tạo tác
sự luân hồi khổ não, hoặc làm cho khổ chảy vào vô ngằn, nên gọi là yếu tố
(dhāta), phải chú tâm bằng cách giải thích của "tiếng" như vầy. -
kalāpato: phải ghi nhớ trong tâm do kalāpa rằng: tất cả thể có tên gọi là: tóc,
lông, móng... Toàn là cái chỉ danh, do sự hội hợp của pháp; sắc, hương, vị, phần
tư tưởng (nuôi thân tâm cho có sức mạnh) và tứ đại, đều giống nhau cả song cái
thể nào mà người đặt tên do sự hội hợp 10 pháp là: 8 pháp trước thêm
jīvitindriya (sanh mạng) và tính (nam, nữ) nửa thành 10, gọi là yếu tố đất, nước,
lửa gió... Đó là do yếu tố nào có phần nhiều hơn. Phải ghi để trong tâm theo
kalāpa như thế đó. - cunnato: phải ghi để trong tâm do vi trần rằng: "yếu
tố đất trong thân thể này, có yếu tố nước, lối nửa cân, yếu tố lửa duy trì, yếu
tố gió quạt hộ không cho rời rã. Yếu tố nước, lửa, gió hòa trong yếu tố đất, hộ
gôm, giữ, quạt duy trì lẫn nhau không cho tan rã, chảy lọt được, giúp đỡ, nấu,
quạt thân không cho rã được. Phải ghi nhớ trong tâm theo trạng thái tinh vi như
vầy. 4.- lakkhanadito. - phải ghi nhớ trong tâm theo một lakkhana nào rằng: yếu
tố có tướng thô thiển là tướng (lakkhana), có trạng thái hằng phụ trợ là sự
(kicca), có sự nâng đỡ là quả (phala), có sự tăng trưởng các pháp là (kicca),
có sự kết hợp các pháp là (phala) - yếu tố lửa có trạng thái nóng là
(lakkhana), có sự nóng, giữ các pháp là (kicca), có sự làm cho mềm dịu các pháp
là (phala). Yếu tố gió có trạng thái phất phơ là (lakkhana) có sự quạt hơi là
(kicca), có sự đem các pháp đi là (phala). Phải ghi nhớ trong tâm theo lakkhana
như thế đó. 5.- samuṭṭhanato. - phải ghi nhớ trong tâm do samuṭṭhanato rằng:
"trong 42 thể, nhất là tóc, thực phẩm mới, thực phẩm cũ, nước mũi, nước tiểu
có thời hạn phát sanh, nước mắt, mồ hôi, nướng miếng, có thời hạn phát sanh, có
khi do tâm mà sanh. Yếu tố lửa nấu thực phẩm mà người ăn vào, có nghiệp là giới
hạn sanh. Hơi gió thở ra hít vô có tâm là giới hạn sanh. Còn lại 32 thể: thời,
tâm, nghiệp, thực phẩm (đủ cả 4) là giới hạn sanh. Phải ghi nhớ trong tâm như
thế đó. 6.- nānattekattato. - phải ghi nhớ trong tâm do trạng thái khác nhau và
giống nhau rằng: cả tứ đại đó có lakkhana, kicca và phala khác nhau thật, song
đền có tên là śắc" giống nhau, vì không qua khỏi cái tướng (lakkhana) phải
hư hoại, cho nên gọi là tứ đại giống nhau, vì to lớn rõ rệt gọi là dhātu) giống
nhau, vì qua khỏi dhādū lakkhana, duy trì lakkhana của mình và tạo tác sự luân
hồi, hoặc chảy đến điều khổ, không có thể tưởng tượng được, gọi là Dhamma giống
nhau, do sự duy trì cái tướng của mình, đều là không thường giống nhau; vì hằng
tiêu diệt, mục, thúi, là khổ giống nhau, hằng có sự kinh sợ, không phải của ta
giống nhau, không vững chắc chi cả. Phải ghi nhớ trong tâm theo trạng thái giống
nhau và khác nhau như thế đó. 7.- vinibbhogavinibbhogato: phải ghi nhớ trong
tâm do trạng thái phân ly và không chia lìa nhau rằng: "cả tứ đại đó, khi
sanh thì sanh đồng thời cùng nhau, lúc trụ cũng trụ cùng nhau, không từng tan
lìa nhau trong một kalãpa nào. Song dầu là như vậy, cũng chia rẽ nhau do tướng
giống nhau. Phải ghi nhớ trong tâm theo trạng thái tan rã và không chia lìa
nhau như thế đó. - sabhāgavi sabhāgato: phải ghi nhớ trong tâm do trạng thái có
phần đồng nhau và không đồng nhau rằng: trong tứ đại, 2 đại đầu và 2 đại sau,
có phần không đồng nhau, vì 2 đại đầu có trạng thái nặng, 2 đại sau có trạng
thái nhẹ. Phải ghi nhớ trong tâm theo trạng thái có phần đồng nhau và không đồng
nhau như thế đó. - ajjhattikabāhivisesato: phải ghi nhớ trong tâm do trạng thái
khác nhau của tứ đại phía trong và tứ đại phía ngoài rằng: tứ đại phía trong là
nơi nương dựa của 6 thức, 2 viññatti (vīññātti: cử động) là thân cử động
kāyaviññatti và khẩu cử động vacīvinnatti, 2 tính nam nữ và sanh mạng
(jīvitindriya) cả và oai nghi. Về tứ đại phía ngoài không phải như vậy. Phải
ghi nhớ trong tâm theo trạng thái khác nhau của tứ đại phía trong và phía ngoài
như thế đó. - sangahato: phải ghi nhớ trong tâm do sự "khép vào" rằng:
"yếu tố nào có nghiệp là giới hạn phát sanh, nên kép vào cùng nhau".
Yếu tố nào có tâm là giới hạng phát sanh cũng khép vào với nhau. Phải ghi nhớ
trong tâm như thế đó. 11.- pacacayato: phải ghi nhớ trong tâm do paccaya rằng:
yếu tố đất có nước kết hộ, lửa giữ hộ, gió quạt hộ, là duyên nương dựa của 3 đại
khác. Yếu tố nước, lửa, gió, trụ trong yếu tố đất hộ kết hợp duy trì, quạt gió
hộ lẫn nhau và là duyên giúp đỡ; nóng giữ, quạt cả ba đại khác. Phải ghi nhớ
trong tâm theo duyên như thế đó. 1- asamannāhārato: phải ghi nhớ trong tâm do
trạng thái không biết nhau rằng: "yếu tố đất không được biết: "ta là
đất, là duyên, là nơi nương dựa của 3 đại khác". Ba đại kia cũng không rõ
ràng: "yếu tố đất là duyên, là nơi nương dựa của ta". Phải ghi nhớ
trong tâm theo trạng thái không biết nhau như thế đó. 1- paccayaribhāgato: phải
ghi nhớ trong sự chia duyên rằng: "duyên của yếu tố có 4 là: - nghiệp
(kamma - nghiệp là nơi về thiện ác nghiệp khiến cho sanh sắc), - tâm (citta -
tâm là nói về tâm làm cho sanh sắc),
- thực phẩm (ahāra - thực phẩm là nói về thực phẩm phía
trong làm cho sanh sắc), - thời (utu - thời, chỉ nói về yếu tố lửa). Chỉ có
nghiệp, là duyên đến yếu tố, có nghiệp là giới hạn sanh; chỉ có tâm là duyên đến
yếu tố, có tâm là giới hạn sanh; chỉ là nghiệp, tâm, thực phẩm thôi là cái
duyên nhân sanh các yếu tố đó. Khi hành giả niệm trong tâm thường thường theo
13 thể như đã giải trên thì tứ đại cũng sẽ rõ rệt không sai. Tiếp theo, cận định
cũng phát sanh, nhưng chỉ có đến đến cận định thôi. Tứ đại tứ đại là: đất, nước,
lửa, gió mà gọi là sắc giống nhau, do 5 nhân: 1.- mahāntapātubhūtto: gọi là tứ
đại vì lẽ to lớn rõ rệt; - mahābhūtasāmannato: gọi là tứ đại vì lẽ giống nhau
như ma quỷ; - mahāpariharato: gọi là tứ đại vì lẽ cần phải gìn giữ cho nhiều;
4.- mahāvikārato: gọi là tứ đại vì lẽ có nhiều sự biến đổi; 5.-
mahāttabhūttatā: gọi là tứ đại vì lẽ cần phải phân biệt cho nhiều. Giải rằng:
tiếng gọi tứ đại vì lẽ to lớn rõ rệt đó, là sanh lên rõ rệt trong hai sắc
(sankhāra) là: - vô tình sắc (anupādinnasankhāra - cũng gọi là tứ đại hữu thức.)
- hữu tình sắc (upādinnasankhāra - cũng gọi là tứ đại vô thức.) 1.- tiếng nói:
to lớn rõ rệt trong vô tình sắc, là nói về đất, nước, lửa, gió: đất dày 240.000
do tuần (yojana); nước nâng đỡ đất, dày... 480.000 do tuần; gió đỡ nâng nước
dày 960.000 do tuần. Nói về bề rộng của đất, nước, gió thì chẳng có thể đo lường
được. Về phần lửa tức là mặt nhật (suriyadevaputta) và chất lửa trong cả thế giới
cũng là vô lượng giống nhau. Đó là nói về tứ đại vô thức có tánh cách vô lượng
khác nhau. Còn nói về tứ đại hữu tình thì ám chỉ vào chúng sanh, như các loài
thủy tộc trong đại hải. Có loài cá lớn dài từ 100 đến 1000 do tuần. Chẳng phải
chỉ có thế thôi, các hạng quỷ la sát (yakkha), càn thát bà (gangbhaba), long
vương (nāga), chư thiên (devatā), phạm thiên (brahmā), đều có hình thể to lớn,
khó đo lường được. Hình thể của loài thủy tộc, hàng phi nhân, chư thiên đều
cũng là tứ đại giống nhau, không ngoài tứ đại, vì lẽ đó nên gọi tứ đại là to lớn
rõ rệt. - tiếng gọi tứ đại vì lẽ giống nhau như ma quỷ là ṁāyākāro amanīyeva
udakam manī katvā": loài ma quỷ hằng dối gạt, xúi giục cho mọi người hiểu
lầm rằng: nước trong sạch đó là ngọc pha-li; vật không phải ngọc, dối là ngọc,
không phải vàng, gạt là vàng... Ma quỷ có cơ mưu khéo léo phỉnh gạt mọi người
cho lầm lạc thế nào, tứ đại cũng lừa đảo chúng sanh làm cho mê muội, như thế ấy.
Anīlānevahutvā: thật vậy, tứ đại chính mình không phải là xanh, lại đem sự chấp
sắc ra chỉ cho thấy là xanh; chính mình không phải là vàng, mà đem sự chấp sắc
ra chỉ cho thấy là vàng; chính mình chẳng phải là đỏ, mà đem sự chấp sắc ra chỉ
cho thấy là đỏ v.v... Dối gạt chúng sanh làm cho lầm tưởng là đẹp, là tốt. Các
tứ đại và lối dối gạt của ma quỷ đó. Tương tợ giống nhau. Cho nên, đức đại bi hằng
giảng thuyết cho danh hiệu tứ đại là mahābhūta. "yam ganhanti neva tesam
tassa anto na bahi". Lại nữa, ngài có thí dụ nữa rằng: ma quỷ, khi nương
trong thân người đồng cốt, mà nói ở phía trong thân của người đồng cốt cũng
không được, nói ở phía ngoài thân của người đồng cốt cũng không được. Nếu chỉ
nói ma quỷ nương theo thân hình người đồng cốt thì phải. Thế nào, tứ đại cũng
nương lẫn nhau thôi, chớ nói tứ đại ở phía ngoài hoặc ở phía trong thân cũng
không được. Ví như cách tứ đại hợp nhau, nương nhau, giống như cử chỉ của ma quỷ
vào thân người đồng cốt vậy; vì lẽ đó đức Phật mới gọi tứ đại là mahābhūta. Lại
nữa, quỷ la sát (yakkhinī) mong ăn thịt người, nên hằng biến làm phụ nữ có sắc
đẹp giống như ngọc nữ. Người nam vô trí tuệ, không quan sát chu đáo, mê sắc, ắt
phải bị la sát dùng làm thực phẩm, không sao trốn tránh khỏi được. Yakkhinī gạt
người nam phải mắc trong quyền lực nó, thế nào, tứ đại (paticchādetvā) cũng
ngăn che trí tuệ con người không cho thấy rõ thân thể toàn là dơ nhớp, đáng gớm
ghê, lại tưởng là đẹp đẽ, tỷ như quỷ la sát biến hình để dối gạt người vậy.
Nhân đó, đức chánh biến tri mới gọi tứ đại mahābhūta. - tiếng gọi tứ đại,
"vì lẽ cần phải có nhiều sự gìn giữ chăm nom" là tứ đại hòa hợp cùng
nhau gọi là sắc, là thân, là gái, là trai, là thú, là người, đó làm cho chúng
ta phải chú tâm săn sóc tắm gội hằng ngày, phải tìm vật ăn thức uống, y mặc chỗ
ở, quạt nồng, đắp lạnh, mới được nhẹ nhàng, bằng không thì thân thể hôi hám, xấu
xa, đáng gớm và hổ thẹn với kẻ khác, vì lẽ cần phải có sự chăm nom săn sóc, cho
nên đức thế tôn mới gọi là mahābhūta. 4.- tiếng gọi là tứ đại, "vì lẽ có
nhiều sự biến đổi không thường" là nói về phần tứ đại "vô tình sắc"
như tất cả đất, núi, biển v.v.. Các con sông lớn nhỏ cũng đều biến đổi, vì lửa,
nước, hoặc gió phá hoại đại kiếp (cả thải 1.000.000 triệu thế giới ta bà
(cakkavāla) cũng chẳng bền vững được. Vì lẽ đó, nên đức thế tôn gọi là
mahàbhùta. 5.- còn tiếng gọi tứ đại là mahābhūta "vì lẽ hành giả cần phải
phân biệt cho nhiều", bởi tiếng mahābhūta đó phổ thông đến cả thảy tứ đại:
đất, nước, lửa, gió, có sự giống nhau không khác cũng đều là vô thường khổ não
giống nhau. Hành giả phân biệt thấy rõ tứ đại có tướng (lakkhana), có sự
(kicca), có quả (phala) và nhân sanh (samutthāna) khác nhau, song cũng đều gọi
tứ đại là pháp hành giống nhau, là không thường, là khổ, là chẳng phải của ta,
như nhau không khác. Catudhātuvavaṭṭhāna: Đề mục phân định bốn chất, là xác định
trong thân này có bốn đại, cái gì thuộc về đất, cái gì thuộc về nước, cái gì
thuộc về lửa, cái gì thuộc về gió. Thiền tứ đại, sự xác định bốn chất.
Tôn Giả Āciṇṇa, Dhammācariya – Pháp Sư
Aggamahākammaṭṭhānācariya – Đệ Nhất Đại Thiền Sư
Trưởng Ban Thiền Sư và Cố Vấn Thiền
Trung Tâm Rừng Thiền Phật Học Quốc Tế Pa-Auk, Myanmar
Subscribe to:
Posts (Atom)