Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê
để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại
của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết qúy
trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" – người cha nghĩ đó là bài
học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.
- Thật tuyệt vời bố ạ!
- Con đã thấy người
nghèo sống như thế nào rồi đấy!
- Ô, vâng.
- Thế con rút ra được
điều gì từ chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại:
- Con thấy chúng ta
có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một
con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại
có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ
có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh
đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác.
Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những
bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…
Đến đây người cha
không nói gì cả.
"Bố ơi, con đã
biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…" – cậu bé nói thêm.
Rất nhiều khi chúng
ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có.
Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người
khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng
quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù
là chúng rất nhỏ nhoi.
(Sưu tầm trên mạng)