TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC ĐỨNG VỮNG TRÊN MỘT CON ĐƯỜNG
Thiền giả thân mến, có bao giờ bạn cảm thấy mỏi mệt vì cứ phải loay hoay bắt đầu lại mọi thứ từ đầu không? Trong dòng đời ngược xuôi này, chúng ta hay mải miết đi tìm những cách thức cao siêu để thay đổi số phận.
Thế nhưng, có một sự thật mộc mạc như đất đá: cái đáng quý của một con người không nằm ở những bước nhảy vọt đầy may rủi, mà nằm ở khả năng đứng vững trên con đường mình đã chọn.
Để làm được điều này, một thiền giả cần đến Viriya (Sự tinh tấn/Gắng sức không ngừng). Đây chính là sức mạnh bên trong, giúp chúng ta không buông tay khi gặp lúc gió ngược chiều.
Đạt thành ý nguyện trong cuộc đời không phải là chạm tới một cái đích rực rỡ xa vời, mà chính là sự lớn lên, sự cứng cáp của tâm tính trong từng bước chân ta đi. Vậy mà, vì sao giữa thế gian rộng lớn, người đi thì nhiều nhưng người đến đích lại chẳng bao nhiêu? Vì sao chúng ta lại dễ dàng bỏ cuộc khi vừa mới bắt đầu?
CÁI BẪY CỦA TÂM LÝ HAY THAY ĐỔI VÀ SỰ THIẾU NHẪN NẠI
Nhìn vào đời sống thường ngày, ta thấy không ít người rơi vào vòng xoáy của sự thay đổi liên tục.
Làm ở công ty này một thời gian, thấy khó khăn ập đến là vội vã xin nghỉ. Học một cái nghề chưa kịp hiểu thấu ngọn ngành, thấy chưa thấy hoa trái tức thì là lập tức đổi hướng. Việc này chưa kịp giỏi đã vội tìm một lối đi khác.
Tâm thế ấy chẳng khác nào một thiền giả đang đối mặt với những xao động của tâm trí; nếu tâm không lặng, chỉ một chút đau nhức nơi đôi chân hay một ý nghĩ thoáng qua cũng đủ khiến người ta rời bỏ chỗ ngồi thiền.
Ở đây, chúng ta thiếu đi Khanti (Sự nhẫn nại/Chịu đựng) để đối diện với những lúc ngặt nghèo. Sự khác biệt giữa một người thông minh nhưng nhanh chán và một người bình thường nhưng bền bỉ chính là ở chỗ có dám chịu thương chịu khó hay không.
Cái giá của việc đổi hướng liên tục là sự đứt gãy trong việc vun vén nội lực. Khi bạn cứ mãi bắt đầu lại từ đầu, bạn sẽ không bao giờ chạm tới được ngưỡng "giỏi", không bao giờ thấy được quả ngọt của sự thâm sâu. Việc đạt thành ý nguyện chỉ dành cho những ai dám đi đủ lâu, đủ gan lì trên một con đường duy nhất.
SỨC MẠNH CỦA SỰ QUYẾT TÂM BỀN BỈ - ADHIṬṬHĀNA
Trong lời dạy của bậc giác ngộ, Adhiṭṭhāna (Sự quyết tâm bền bỉ/Chí nguyện sắt đá) được xem là một sức mạnh có thể dời non lấp bể. Cái tài sẵn có từ lúc lọt lòng của mỗi người thực ra không quá chênh lệch, điều tạo nên khoảng cách thực sự chính là sự gan lì và chí hướng vững vàng.
Người xưa có câu "Đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên", điều này không chỉ là lời cổ vũ cho vui tai, mà là kết quả của một quá trình mài dũa tâm tính hằng ngày.
Thay vì cứ mải mê so đo xem mình có tài năng trời cho hay không, hãy tự hỏi mình có đủ sự bền bỉ để đi đến tận cùng hay không. Gan lì không phải là bướng bỉnh mù quáng, mà là một vẻ đẹp của tâm hồn, là sự trung thành với lời hứa của chính mình.
Có chí để dám mơ ước, có chí để không cam chịu số phận và có sự bền bỉ để theo đuổi mục đích đến cùng. Một người có chí hướng rõ ràng sẽ giống như một người thợ mở đường, dù giữa rừng sâu tăm tối vẫn sẽ tìm thấy lối đi cho riêng mình.
BÀI HỌC MƯỜI NĂM TỪ NHỮNG NGƯỜI THỢ BÌNH DỊ
Hãy nhìn vào những người thợ cắt tóc, những đầu bếp hay những người thợ xây lành nghề quanh ta.
Vẻ đẹp trong tay nghề của họ không đến từ phép màu, mà đến từ mười năm, hai mươi năm lặp đi lặp lại những hành động nhỏ bé với sự chú tâm trọn vẹn.
Mỗi lần đưa lưỡi kéo lướt trên mái tóc, mỗi lần đứng bên hơi nóng lò bếp để nêm nếm món ăn, hay mỗi ngày phơi mình nơi công trường đầy bụi bặm của người thợ xây đều chứa đựng Sati (Hay biết/Tỉnh thức).
Mười năm bền bỉ với một nghề, dù ban đầu chỉ là người bình thường, tay nghề cũng sẽ trở nên xuất chúng so với kẻ mới vào nghề. Quá trình mài dũa ấy chính là một cách tập luyện tâm linh thực thụ giữa đời thường.
Khi ta dồn hết tâm trí vào một việc trong nhiều năm tháng, ta không chỉ tạo ra món đồ đẹp cho người đời mà còn đang tự rèn mình thành một khối thép tinh ròng. Sự xuất sắc chỉ là tên gọi khác của việc lặp đi lặp lại một hành động với lòng biết ơn và sự bền bỉ.
BẾN BỜ CỦA SỰ BỀN BỈ
Sau tất cả, hành trình đạt thành ý nguyện đôi khi không khó như chúng ta vẫn thường lo sợ. Nó là sự kết hợp giữa ba điều: chọn đúng hướng đi, gặp được đúng người dẫn đường và quan trọng nhất là đủ gan lì để không bỏ cuộc giữa chừng.
- Người có chí sẽ tìm thấy hướng đi.
- Người có sự bền bỉ sẽ đi được đến đích.
- Người hội tụ được cả hai, sớm muộn cũng sẽ tự tạo nên một quãng đời đáng tự hào.
Hãy nhớ rằng: "Biển học không bờ lấy bền bỉ làm bến, mây xanh không đường lấy chí cả dựng lên".
Đừng sợ con đường xa, chỉ sợ lòng người không
bền. Khi bạn giữ vững được bước chân, cả thế giới sẽ mở lối cho bạn đi. Hãy tự tay mình dựng xây nên một cuộc đời mà khi nhìn lại, giữa mùi khói bếp hay bụi bặm của công việc, bạn có thể mỉm cười tự hào về sự vững lòng của chính mình.