Đó là một bài kiểm
tra kỳ lạ nhất từ khi tôi đi học. Hôm đó, thầy giáo vào lớp và phát cho mỗi người
chúng tôi một bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra được chia làm đề riêng lẻ, có ghi
chú rất rõ ràng ngay từ đầu: loại một gồm những câu hỏi vừa dễ, vừa khó, nếu
làm hết sẽ được 10 điểm. Loại 2 là đề bài ở mức trung bình, làm hết sẽ được 8
điểm. Loại 3 có tổng điểm là 6 với những câu hỏi rất dễ. Học sinh có quyền lựa
chọn làm một trong ba đề đó. Vì thời gian khá gấp gáp, lại e ngại không làm được
bài khó nên phần lớn, chúng tôi đều cắm đầu vào làm ngay loại đề số 3 hoặc số 2
cho ăn chắc.
Một tuần sau khi thầy giáo trả bài kiểm tra, chúng tôi còn
ngạc nhiên hơn lúc nhận được đề bài vì thầy không hề chấm, cứ ai làm dề nào thì
thầy cho đúng tổng điểm của đề đó, bất kể sai hay đúng. Quá ngạc nhiên, chúng
tôi đã hỏi thầy, các bạn có biết câu trả lời của thầy là gì không?
Thầy đã nói với chúng
tôi rằng đó không phải là bài kiểm tra kiến thức mà là bài kiểm tra sự tự tin.
Thầy nói ai trong chúng tôi cũng muốn đạt điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử
thách để biến ước mơ đó thành sự thật. Chúng tôi biết nếu làm đề 10 điểm, chúng
tôi sẽ phải làm thêm những câu hỏi khó nên đã bỏ cuộc ngay từ đầu mà không hề
ngó qua để nhận thấy rằng số câu rất dễ trong đề này cũng vừa tròn với tổng số
điểm là 6.
Có những việc nhìn bề ngoài thì tưởng chừng như là khó nên
chúng ta thường rút lui ngay từ phút đầu tiên mà không hề cân nhắc. Nhưng đôi
khi chúng ta cũng nên mạo hiểm một lần vì nếu không vượt chướng ngại vật thì
làm sao biết khả năng của mình đến đâu, và làm sao về đích như ước mơ của mình.
Sưu tầm.