Wednesday, December 3, 2014

mùa lễ hội





Bầu trời trên cao đã dần sẫm màu và chuyển sang màu đen. Hà Nội kết thúc một ngày với nhiều bận rộn, khói bụi và ồn ào. Ở thành phố hoa lệ và có số dân đông này, thì ngày và đêm là hai cực đối lập, nó thay đổi nhanh đến chóng mặt. Nếu ban ngày ngập tràn tiếng cười nói, tiếng xe cộ, cả những tiếng cãi vã gay gắt thì khi màn đêm kéo đến, thành phố lại trở nên yên tĩnh, tựa như mang một vẻ đẹp trầm mặc, quyến rũ lạ thường. Con phố sáng rực lên bởi ánh đèn trải dài trước mắt tôi .

Giữa màn đêm tĩnh lặng, nó mang một vẻ cô độc, lặng yên đến đáng sợ. Tôi vẫn tiếp tục ngắm nhìn, trên một cao ốc 11 tầng lầu đi tới đi lui không nhớ lại mình đã đi được bao lâu, cũng không thèm nhìn xem mình đi đến đâu nữa. Cứ đi, đi giữa muôn vàn ánh sáng tỏa ra từ những cột đèn đường, hay từ những ô cửa sổ của những ngôi nhà cao tầng xung quanh, mặc cho ngày càng nhiều người dùng những ánh mắt khác nhau nhìn mình.

Tôi chợp nhớ đến mùa lễ hội và một kỷ niệm nhỏ này vừa xẩy ra không lâu, nhân Tết Trung thu một nhóm thí chủ từ VN đến cúng dường đến chư Tăng trong đó có một cái lồng đèn thật xinh, ngày hôm sau 3 giờ rưỡi  sáng lên thiền đường thì thấy khoảng 50 cái lồng đèn được đốt lên khung cảnh thật ấm cúng. Sau khi đảnh lễ Đức Phật và chiêm ngưỡng khung cảnh chung quanh rồi ngồi nhắm mắt ước chừng 45 phút sau đang chìm trong mộng đẹp, bỗng nghe nhiều tiếng động chung quanh quái lạ đành phải mở mắt thì thấy cảnh náo loạn chư tăng đang chữa lửa… Sau khi đập tắt được cơn thịnh nộ của hơi nóng sư được biết sau khi hết đèn cầy, thì những sáp nến thấm vào giấy nên bốc cháy, nên lần tới quý vị có đốt đèn thì nhớ phải có chân đèn an toàn.

Nên thường vào những mùa lễ quý vị thường thấy cảnh có nhiều kẻ phải vào nhà thương vì uống các chất say, hoặc tìm thú vui nhục dục, bình thường không muốn chỉ muốn sáng xỉn tối say làm khổ mình khổ người, sợ nhất là cờ bạc, thứ hai là rượu, thứ ba là hút hoặc chích, cuối cùng thì cũng đến phụ nữ xinh (nói nhỏ cái này sư đã từng làm khi chưa đi tu). Hãy dùng cơ hội này với trí tuệ tỉnh táo yêu thương những người chung quanh mình. Tháng mười hai ở tây phương là tháng sài tiền không có tiền thì sài thẻ xanh thẻ đỏ cũng như ngày tết ta của chúng ta… ở Miến Điện ngày lễ thì người dân vào thiền viện cúng dường nghe chư Tăng thuyết Pháp, hành thiền.
Một chút tài liệu để quý vị đọc thêm.
Và chúc quý vị mùa lễ hội an lành.

Tết Trung thu
(Rằm tháng Tám)

Trung thu là giữa mùa thu, Tết Trung Thu như tên gọi đến với chúng ta vào đúng giữa mùa thu tức là vào rằm tháng Tám âm lịch. Tết Trung Thu là tết của trẻ em.

Ngay từ đầu tháng, Tết đã được sửa soạn với những cỗ đèn muôn mầu sắc, muôn hình thù, với những bánh dẻo, bánh nướng mà ta gọi gồm là bánh trung thu, với những đồ chơi của trẻ em muôn hình vạn trạng, trong số đó đáng kể nhất của thời xưa là ông Tiến sĩ giấy.

Trẻ em đón tết có đèn xếp, đèn lồng, đèn ông sao, đèn con giống... sặc sỡ thắp sáng kéo nhau đi từng đoàn ca hát vui vẻ, tối tối cùng nhau đi nhởn nhơ ngoài đường, ngoài ngõ. Và khi rằm tới, có những đám múa sư tử với tiếng trống, tiếng thanh la thật náo nhiệt. Trong dịp này, để thưởng trăng có rất nhiều cuộc vui được bày ra. Người lớn có cuộc vui của người lớn, trẻ em có cuộc vui của trẻ em.

Thi cỗ và thi đèn

Trong ngày Tết Trung Thu người ta bày cỗ với bánh trái hình mặt trăng, treo đèn kết hoa, nhảy múa ca hát, múa lân rất tưng bừng. Nhiều nơi có những cuộc thi cỗ, thi làm bánh của các bà các cô. Trẻ em có những cuộc rước đèn và nhiều nơi có mở cuộc thi đèn. Nhiều gia đình bày cỗ riêng cho trẻ em và trong mâm cỗ xưa thường có ông tiến sĩ giấy đặt ở nơi cao đẹp nhất, xung quanh là bánh trái hoa quả. Sau khi chơi cỗ trông trăng, các em cùng nhau phá cỗ, tức là ăn mâm cỗ lúc đã khuya. 

Múa Sư tử (múa lân)

Vào dịp Tết Trung Thu có tục múa Sư tử còn gọi là múa Lân. Người ta thường múa Lân vào hai đêm 14 và 15.  Ðám múa Lân thường gồm có một người đội chiếc đầu lân bằng giấy và múa những điệu bộ của con vật này theo nhịp trống. Ðầu lân có một đuôi dài bằng vải màu do một người cầm phất phất theo nhịp múa của lân. Ngoài ra còn có thanh la, não bạt, đèn màu, cờ ngũ sắc, có người cầm côn đi hộ vệ đầu lân... Ðám múa Lân đi trước, người lớn trẻ con đi theo sau. Trong những ngày này, tại các tư gia thường có treo giải thưởng bằng tiền ở trên cao cho con lân leo lên lấy.

Trẻ em thì thường rủ nhau múa Lân sớm hơn, ngay từ mùng 7 mùng 8 và để mua vui chứ không có mục đích lĩnh giải. Tuy nhiên có người yêu mến vẫn gọi các em thưởng cho tiền.

Sự tích bánh trung thu
                   Bánh trung thu tượng trưng cho sự đoàn viên, là thứ không thể thiếu để cúng trăng và thổ địa công vào mỗi mùa trung thu. Phong tục ăn bánh trung thu vào Tết Trung thu bắt đầu từ cuối đời nhà Nguyên bên Trung Quốc đến nay.

Thân trúc ở giữa đèn là biểu hiện trục khôn, cái chong chóng quay sáu mặt biểu tượng cho sáu cá tính của con người: thương, ghét, giận, buồn, vui, hờn. Cái chong chóng quay luôn luôn, tượng trưng cho con người hay thay đổi cũng có căn do, đó là đạo làm người. Chong chóng quay luôn cũng nhờ ánh đèn soi sáng, cũng như con người tốt lành cũng nhờ đạo đức.  


Tết Trung thu
Tết Trung thu đã có cách đây ít nhất 2.000 năm. Từ thời cổ xưa, các vị vua chúa có tục lệ tế mặt trời vào mùa xuân, tế mặt trăng vào mùa thu. Trong đêm 15 tháng 8 âm lịch hằng năm, khi trăng rằm tỏa sáng, lễ tế thần mặt trăng bắt đầu. Trên bàn thờ có hoa quả, có bánh hình mặt trăng còn gọi là bánh "đoàn viên"

Sưu Tầm Tài Liệu và Web

Tuesday, December 2, 2014

Chúng Ta Phải Học Và Hành Những Gì?




Những lời dạy đó là gì? Đó là[5]:
- Tứ Niệm Xứ (Cattaro Satipaṭṭhānā)
- Tứ Chánh Cần (Cattaro Sammappadhānā)
- Tứ Thần Túc  (Cattaro Iddhipādā)
- Ngũ Căn (Pañcindriyāni)
- Ngũ Lực (Pañca Bala)
- Thất Giác Chi  (Satta Bojjhanga)
- Bát Thánh Đạo  (Ariya Atthangiko Maggo)

Tất cả có Ba Mươi Bảy Pháp thiết yếu cho Sự Giác Ngộ (Bodhipakkhiyadhamma). Chúng ta sẽ luận bàn một cách tóm tắt những pháp này ở đây. Trong Kinh điển Pāḷi, đức Phật dạy Ba Mươi Bảy Pháp Trợ Giác Ngộ theo nhiều cách khác nhau tùy theo khuynh hướng của người nghe. Những lời dạy của đức Phật trong Kinh điển Pāḷi có thể rút gọn chỉ còn Ba Mươi Bảy pháp này. Nếu cô đọng lại thì chỉ có Bát Chánh Đạo. Và nếu được cô đọng thêm nữa thì chỉ có Tam học: Giới, Định, Tuệ. 

Căn Bản Cho Việc Thực Hành

Trước tiên chúng ta phải học "giới học" để thực hành. Nếu không biết giới học, chúng ta không thể nào tịnh hóa những hành vi cư xử của mình. Rồi chúng ta phải học thêm chỉ (samatha) để kiểm soát và tập trung tâm ý. Nếu không biết về thiền chỉ, chúng ta sẽ trau dồi định như thế nào? Nếu không hành định, làm sao chúng ta có thể kiểm soát được tâm mình? Sau đó, chúng ta phải học cách làm thế nào để trau dồi trí tuệ. Nếu không biết về tuệ học, chúng ta trau dồi trí tuệ ra sao?
Vì thế, để thanh tịnh giới hạnh, để kiểm soát tâm và tu tập tuệ của mình, trước hết chúng ta phải thấu rõ Pháp (dhamma). Thứ đến, chúng ta phải trau dồi và tu tập pháp ấy cho đến A-la-hán Thánh quả.

Trong Kinh Đại Niết-bàn, đức Phật đã khích lệ hàng đệ tử của Ngài nhiều lần:
"Iti silaṃ, iti samādhi, iti paññā
Sīlaparibhāvito samādhi mahapphalo hoti mahānisaṃso,
Samādhiparibhāvitā paññā mahapphalā hoti mahānisaṃsā,
Paññāparibhāvitaṃ cittam sammadeva āsavehi vimuccati,
Seyyathidaṃ kāmāsavā bhavāsavā diṭṭhāsavā avijjāsavā.
"
(Đây là giới, đây là định, đây là tuệ.

Định khi được tu tập viên mãn dựa trên giới sẽ đem lại quả lớn, lợi ích lớn.
Tuệ khi được tu tập viên mãn dựa trên định sẽ đem lại quả lớn, lợi ích lớn.
Tâm khi được tu tập viên mãn với trí tuệ sẽ hoàn toàn giải thoát khỏi dục lậu, hữu lậu, kiến lậu và vô minh lậu.)
Tất cả chúng ta ai cũng có tâm. Nếu chúng ta có thể kiểm soát được tâm mình, dựa trên giới, thì sức mạnh của tâm có định ấy sẽ vô cùng kỳ diệu. Tâm có thể thâm nhập vào sắc chân đế. Sắc phát sinh dưới dạng các tổng hợp sắc (rūpa kalāpa). Những tổng hợp này nhỏ hơn các nguyên tử (atoms). Thân chúng ta do những rūpa kalāpa này làm thành và tâm có định có thể phân tích được các tổng hợp sắc đó. Tâm định còn có thể thâm nhập vào thực tại cùng tột của danh (danh chân đế), vào các nhân của chúng và vào tính chất sanh diệt của danh-sắc cũng như các nhân ấy. Minh sát trí thâm nhập vào các hiện tượng này gọi là trí tuệ. Tuệ ấy tiến triển nhờ định dựa trên giới. Tâm định và trí tuệ tạo thành năng lực. Năng lực này có thể dẫn đến sự chứng đắc Niết-bàn, diệt tận mọi tham đắm, phiền não và khổ đau.

Mọi người đều có tâm. Khi tâm được tu tập sung mãn nhờ định thì minh sát trí (tuệ) có thể giải phóng con người ra khỏi các cấu uế của dục tham và vòng luân hồi một cách hoàn toàn. Song định đó phải dựa trên giới. Đối với hàng tại gia thì ngũ giới là cần thiết. Đó là:
- Không sát sanh
- Không trộm cắp
- Không tà dâm
- Không nói dối
- Không uống rượu và các chất say
Năm giới này đối với những Phật tử tại gia là cần thiết. Nếu người nào phạm vào một trong năm điều này, tự nhiên họ không còn là một Phật tử chân chánh nữa. Pháp quy Tam bảo của người ấy cũng không còn giá trị. Ngoài ra, người Phật tử còn phải tránh những cách sinh nhai không chân chánh (tà mạng), tức là không sử dụng những tài sản có được do sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, nói đâm thọc, nói lời thô ác hoặc nói chuyện vô ích. Người Phật tử cũng không can dự vào năm loại nghề bất chánh là mua bán vũ khí, người, súc vật để mổ thịt, các chất say và các chất độc.

Như vậy, đối với người Phật tử, giới rất quan trọng. Ngoài sự hỗ trợ cho việc chứng đắc Niết-bàn, giới giúp người Phật tử có được trạng thái an vui lúc cận tử - nhân tố cần thiết cho cảnh giới tái sanh. Nếu hành nghiệp của một người không trong sạch thì không dễ gì có được một thú tướng tốt đẹp, bởi vì vào lúc lâm chung, những bất thiện nghiệp ấy thường bám vào tâm họ, xuất hiện trong tâm họ. Và do bắt lấy một trong những bất thiện nghiệp đó làm đối tượng của tâm, họ thường đi đến những khổ cảnh sau khi chết.

Giới cũng quan trọng không kém trong việc mưu tìm hạnh phúc và an lạc trong kiếp hiện tại. Không trong sạch giới hạnh, con người không thể tìm thấy hạnh phúc và an lạc. Thông thường, một người có nhiều ác nghiệp, tự nhiên sẽ ít có thiện hữu. Mà người ít có bạn tốt thì khó có được an vui hạnh phúc trong cuộc đời.

Tôn Giả Āciṇṇa, Dhammācariya – Pháp Sư
Aggamahākammaṭṭhānācariya – Đệ Nhất Đại Thiền Sư
Trưởng Ban Thiền Sư và Cố Vấn Thiền
Trung Tâm Rừng Thiền Phật Học Quốc Tế Pa-Auk, Myanmar

Trích từ “Biết và Thấy” của Pa Auk Sayadaw

Bản Việt dịch của Tì kheo Pháp Thông

http://goo.gl/QiEqR  Google blogger  Sư Giới Tịnh đọc thêm nhiều tài liệu.


Monday, December 1, 2014

SADDHAMMAṂ SOTU- KĀMO HOTI: Muốn nghe chánh pháp.



LẮNG NGHE NGHỆ THUẬT

Lắng nghe là một điều không hề dễ dàng, lắng nghe là một cách để sửa chữa hành vi tốt nhất.

Đó là BUÔNG BỎ TỰ NGÃ bằng sự KHIÊM NHƯỜNG và lòng KHOAN DUNG, là sự TÔN TRỌNG đối với sinh mệnh, là thể hiện của việc TU DƯỠNG BÊN TRONG.

Để trở thành một người biết lắng nghe, cần phải HẠ THẤP thân phận của mình, NHẪN NẠI khi nghe người khác nói, đồng thời phải TỰ ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ CỦA NGƯỜI KHÁC.

Ngược lại đối với những người hay coi thường người khác, đặc biệt thích lấn át người khác một cách mạnh bạo, người mà không có tính kiên nhẫn thì thường không thể làm tốt vai trò của một người lắng nghe.

Tiếng thì thầm của hoa, tiếng chim hót êm đềm, tiếng suối chảy, thác đổ, tiếng sấm vang chớp giật, tiếng ồn ào của phố phường, cùng âm thanh của những giấc mơ, tiếng thở của đại dương, sự tĩnh mịch của mặt đất...

Hồng trần vạn tượng, với vô số sinh linh, không thời khắc nào không bộc lộ, không thời khắc nào là không hiển hiện.
Thế nhưng, chúng ta đã nghe được bao nhiêu câu chuyện về nó, hiểu rõ được bao nhiêu bí mật, đã lĩnh ngộ được bao nhiêu đạo lý và huyền cơ của thiên và địa?


Nhạc cao thì ít người họa, bởi vì quá ít người có thể lắng nghe và hiểu được;
TRI ÂM THÌ KHÓ TÌM, bởi vì rất khó có thể tìm người giỏi lắng nghe,
LỜI THẬT THÌ KHÓ NGHE,
Chỉ có những người ĐỘ LƯỢNG, KHOAN DUNG mới có khả năng thấy được những ích lợi khi lắng nghe người khác nói.


Các triều đại và thời đại khác nhau đều có những ngôn quan và gián quan (quan chân chính có thể nói từ thiện tâm), tuy nhiên, liệu có được bao nhiêu Minh Quân có thể thực sự tiếp thu những lời can ngăn?

Trong lịch sử có nhiều vị quân vương đã kiến lập được nền đế nghiệp huy hoàng và khai sáng ra thời đại hưng thịnh, đó đều do những vị quân vương này chịu khó "quảng nạp thiện ngôn, kính thiên địa, kính thần linh, biết khiêm tốn, nhẫn nại, nhường nhịn, thuận thiên hành đạo".

Và trước tiên những vị Minh quân đó đã lấy bản thân làm tấm gương, dùng tấm lòng nhân từ mà có được lòng dân, khiến quốc thái dân an.
Lắng nghe không hề dễ dàng chút nào, để lắng nghe được chúng ta cần phải TĨNH TÂM, KIÊN NHẪN và KHIÊM TỐN.

Tĩnh tâm để có thể giao tiếp với các vị thần, có thể gọi là: “Đại Âm Ít Tiếng, Đại Tượng Vô Hình”, luôn lắng nghe với một tâm thái thẳng thắn chân thành, khiêm tốn nhún nhường thì mới có thể nghe thấy âm thanh thực sự từ bên ngoài, để có thể nghe những âm thanh huyền diệu của Tiêu Thiên (tiếng sáo trời), mới có thể phân biệt rõ sự chân thực hay ngụy tạo trong lời nói của kẻ khác, mới có thể lĩnh hội được sự phong phú của tạo hóa và vẻ đẹp mỹ lệ của nó.

Có kiên nhẫn, mới có thể từ những sự phức tạp vốn có của đủ mọi âm thanh, tiếng ồn... mà tìm thấy sự thanh thản trong nội tâm, mới có thể phân biệt được cái đẹp và cái xấu , cái thiện và cái ác... Để nghe thấy thanh âm hữu ích ở trong tâm và thân, từ đó trở về bản chất của sự trong sáng và thiện lành.

Khiêm tốn càng là điều kiện tiên quyết để có thể lắng nghe.
Một người mà không khiêm tốn, nội tâm bị lấp đầy các âm thanh hỗn độn của bản thân, sẽ tràn đầy sự kiêu ngạo, tự phụ và thành kiến, chắc chắn không thể lắng nghe người khác nói.


Lắng nghe chính là sự khuyên răn tự nhiên nhất.
Hãy nhìn kỹ hơn vào nội tâm chúng ta, liệu chúng ta đã bao giờ lắng nghe người khác kể một câu chuyện một cách hoàn chỉnh nguyên vẹn mà không vội vàng phát biểu ý kiến thảo luận hay chưa?
Đã bao giờ DÙNG TÂM để lắng nghe các ngôi sao tỏa sáng lấp lánh cùng ánh trăng trong đêm, tốc độ tăng trưởng của cỏ cây, tuyết bay mạn vũ hay chưa?
Liệu có thể từ trong những âm thanh ồn ã mà phát hiện được tiếng đàn huyền diệu chăng ?


Lắng nghe cũng sẽ dễ dàng, miễn là bạn BUÔNG BỎ SỰ CỐ CHẤP và KIÊU NGẠO, HẠ MÌNH THẤP XUỐNG, để cho cửa sổ tâm hồn được mở ra, khi ấy vô lượng các nhã thanh đủ loại sẽ tự nhiên tràn vào trái tim của bạn.
Khi bạn hiểu tường tận sự kỳ diệu và tác dụng của lắng nghe, bạn sẽ có CÁI NHÌN SÂU SẮC hơn.

Nghe là một biểu hiện của tâm tính con người, người giỏi lắng nghe, TRÁI TIM NHƯ 1 TẤM GƯƠNG SÁNG, THẤU HIỂU VẠN VẬT.

Người biết cách giữ cho TÂM HỒN LUÔN ÔN HOÀ và BÌNH LẶNG trong bầu trời vũ trụ bao la này, bất cứ lúc nào cũng đón nhận được những món quà tuyệt vời của tạo hóa.

(Dịch Tóm tắt từ Epoch Times)

SADDHAMMASSAVANA: lắng nghe chánh pháp của bậc Thiện trí ấy. Khi nói hay im lặng, ta ý thức rõ ràng về điều đó. Khi im lặng, ta ý thức là đang im lặng. Khi nói, ta ý thức về từng lời nói. Khi lắng nghe, ta ý thức là đang lắng nghe. Ta ý thức rõ ràng và sáng suốt trong mọi lúc mọi nơi, nhận biết mình đang ở đâu, đang nói với ai, đang nói những gì, đang lắng nghe những gì.


SADDHAMMAṂ ASOTUKĀMATĀ: không muốn lắng nghe giáo pháp: ba mươi bảy pháp bồ đề phần được gọi là “giới pháp thiện” (saddhamma); không muốn lắng nghe giáo pháp đó. Anuggahetukāmatā: không muốn học hỏi tìm hiểu = na uggahetukāmatā.